Menu

Lịch âm dương


Tra theo từ điển:


Nhạc hot tháng 8

Top 10 Download

Intrenet download

Điều tra ý kiến

Bạn thích chuyên mục nào nhất?
Ebooks
Thủ thuật
Tư vấn cho bạn
Violet
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Gốc > Thư giản > Truyện cười >

    Bí kíp làm hầu bàn của tui

     

    TTC - Nghỉ hè năm đó, nằm nhà ngủ riết cũng chán, nên tui đi xin làm nhân viên phục vụ, vừa được ăn cơm ké, lại còn dư chút đỉnh phụ mẹ đóng tiền học phí.

    Nghĩ mình cũng có thâm niên ngồi đồng quán cà phê, giờ xin làm phục vụ thì... đúng chuyên môn quá, tui liền vác hồ sơ đến xin việc tại 3 quán ưng ý nhất, nhưng đáp lại sự tự tin đó chỉ là những cái lắc đầu “Đủ người rồi em ạ!”. Cuối cùng, nhờ lời tư vấn của thằng bạn “Cứ nói đại là đã từng làm ở quán này, quán kia để người ta tưởng mình có kinh nghiệm”, nên tui mới được nhận vào thử việc trong một quán cà phê sang trọng có phục vụ cả điểm tâm sáng và cơm trưa văn phòng.

    Đây là thời điểm làm quen với công việc và ghi điểm trong mắt anh quản lý. Vì vậy, mỗi sáng tui luôn cố đến thật sớm, chứng tỏ mình thuộc dạng chăm chỉ, dễ dạy. Hai ngày đầu, mọi chuyện trôi qua tốt đẹp, sự cố chỉ đến vào ngày thứ ba, ngày thử việc cuối cùng. Sáng hôm đó, có hai vị khách VIP ghé vào quán gọi hai tô phở bò tái, nhưng không hiểu lóng ngóng thế nào mà tui lại o-đơ (đặt thức ăn) với nhà bếp hai tô phở bò chín. Khi bưng thức ăn ra, khách đòi đổi lại, báo hại tui được một bữa no nê, mà trong lòng héo quắt trước câu nói của anh quản lý “nhân viên trong quán được giảm giá 10%”.

    Rồi tui cũng chính thức được nhận vào làm. Thỉnh thoảng tui vẫn được bầu chọn là... nhân viên xuất sắc. Dù không còn siêng năng như những ngày đầu, nhưng từ đây tui mới thấm thía vị đắng của nghề. Sự cố thứ hai xảy ra khi tôi đã làm được vài tháng. Hôm đó, bàn tôi trực có 3 anh chàng ngồi uống nước rất lâu, họ bàn tán đủ thứ và cười đùa vui vẻ. Quán đang đông khách, nên tui cũng chẳng chú ý đến họ vì còn phải giúp cô bé đồng nghiệp dễ thương dọn bàn. Một lúc sau, hai người trong bọn họ đi vào toilet, anh chàng còn lại móc điện thoại chạy ra cửa như định gọi cho ai đó. Thấy mọi chuyện vẫn có vẻ bình thường, tui lại tiếp tục công việc. Khoảng 10 phút sau, anh quản lý vỗ vai tui: “Bàn số 5 tính tiền chưa em?”. Tui ngớ người: “Chết cha! Nãy giờ quên mất!”.

    Quay lại thấy cái bàn trống lốc, tui vội chạy vào toilet. Chẳng có ma nào! Vọt ra cửa hỏi bảo vệ thì họ nói “3 người đó lấy xe dông mất rồi!”. Vậy là xong, bài học kinh nghiệm lần này mất toi những 4 ngày công của tui.

    Sau hai bài học kinh nghiệm, tui còn được “học” thêm một vài bài khác cũng lâm li không kém, có thể tổng kết thành “bí kíp” nghề hầu bàn. Nếu bạn nào muốn theo nghề, tui sẵn sàng “se” (chia sẻ).

    MÌ TÔM (TP.HCM)
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Minh Thắng @ 11:52 13/08/2009
    Số lượt xem: 561
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến